Bên lề của thời đại

Chú bảo vệ mới trong văn phòng mình nhìn cứ thấy thương thương, có lẽ vì nét hiền và lo lắng của chú. Không phải là kiểu uể oải, bước đi nặng nề khi được nhờ cậy như những người trước; chú này lúc nào cũng tập trung hơn cần thiết, chú cứ như căng mắt căng tai xem tứ phương là chuyện gì đang xảy ra, chú có cần phải “ra tay” (mở khóa cửa, dắt ứng viên vào, hướng dẫn khách, …) hay không. Nhìn người biết lo như vậy, thấy thương lắm.

Trong một khoảnh khắc mình thấy cái nét hiền và lo của chú rõ ràng ghê, nhiều ghê và nó làm mình thấy muốn khóc. Làm bảo vệ – đó chưa bao giờ là một công việc phù hợp với người đã có tuổi. Dắt xe, mở cửa, chạy lên chạy xuống, lo về… an ninh – wtf tại sao những người đã tuổi về hưu tới nơi có thể đảm nhiệm được?! Sức khỏe và sự gan dạ nào để họ đảm bảo an ninh, một cách thật sự là an ninh?!

Mình từng đọc một ý kiến nào đó của người nước ngoài, cũng ngạc nhiên và bức xúc cực độ khi họ thấy security của Việt Nam. Thật tình mà nói, security Việt Nam nếu không phải là các chú lớn tuổi về hưu thì cũng là những bạn trẻ ốm yếu gầy gò uể oải. Tất cả các security kiểu đó thường là làm cho các tòa nhà, siêu thị, bãi xe. Tất cả họ đều không bao giờ tạo cảm giác.. secured cho mình! Ngay cả định nghĩa của công việc này ở nước mình đã sai mẹ nó rồi thì mình còn dám đòi hỏi, chờ đợi gì nữa!

Trở lại với chú bảo vệ, mình thấy thương chú. Mình thương những người biết cố gắng, biết lo. Ở một môi trường đầy những con người trẻ, hiện đại (hại điện); người già và kém nắm bắt họ sẽ rất mệt mỏi để có thể đuổi theo. Họ thật cô đơn và trơ trọi. Bọn trẻ trâu thì làm như việc của chúng mới là quan trọng nhất, mấy ông bà lao công hay bảo vệ chỉ tổ cản trở chúng… – đó là một suy nghĩ không hiếm hoi để bắt gặp. Tuy nhiên với mình thì mình xác định người mình ghét hay mình coi trọng không theo tính chất công việc mà là ở thái độ với công việc. Mình vẫn ghét như điên những đứa làm chung vô dụng, ghét mấy bà lao công ông bảo vệ lười biếng; và mình quý những người luôn cố gắng. Chú bảo vệ hiện đang làm ở chỗ mình là người như vậy. Mình hi vọng chú có thể làm ở đây lâu lâu.

Còn những chuyện thay đổi cho xã hội hợp lý hơn (người già yếu, không có sức mạnh thì đừng làm bảo vệ nữa), mình không biết sao để thay đổi nữa. Và còn rất rất nhiều thứ đang sai, đang không hợp lý mà nếu để chỉnh sửa lại cứ như phải thay đổi hết đầu óc của thế hệ…

Em có yêu anh không.

Mối tình hiện tại của mình tính tới nay đã được 4 năm. Nhìn lại, mình không lấy làm ngạc nhiên “Ô mình đã đi xa đến thế!” hay man mác “Ô mình đã đi xa đến thế…” chút nào. Không có cảm xúc nào được đẩy lên quá cao, thời gian chỉ để biết thế thôi. Để có được sự thảnh thơi này, mình nghĩ rằng, có lẽ cả mình và bồ mình chỉ đều chăm chăm trải qua quãng thời gian bên nhau, chúng mình không có một “mục đích” nào trong mối quan hệ này để mà sốt ruột, để mà kì vọng đợi mong. Chúng mình chỉ mê đắm vào nhau và có nhau trong từng ngày trôi qua, chỉ vậy.

Bồ mình không hề tuyệt vời như ngôn tình hay phim Hàn Quốc 24/7 cho nên về phần mình thì tất nhiên có lúc chán ghét bồ mình cùng cực. Có những lúc mình thấy chẳng còn sót lại một chút tình cảm nào cả, khô cạn như người dưng nước lã; thậm chí còn là người dưng không ưa nổi, sao mà chán ghét đến thế. Mình chẳng còn cảm thấy yêu thích, yêu thương cái người kia một chút nào. Rằng cuộc đời mình vô cùng an yên nếu giờ mình độc thân. Rằng nếu có xa nhau mình cũng sẽ ổn, rồi cả hai sẽ cùng trưởng thành, tập trung vào việc riêng để phát triển bản thân. Ôi đây không phải là tâm trạng của “chia tay lẫy” mà mình thật sự bình thản. Có lẽ vào những giây phút đó, mình thấy mình hết yêu bồ mình. Chắc chắn những giây phút đó có tồn tại. Và mình lại bắt đầu nghi ngờ bản thân thêm với những câu hỏi như: Vì sao mình lại cảm thấy không cần người đó nữa? Tại sao mình lại hết yêu thương? Và có phải vì đây không phải là tình yêu sâu sắc nên mình dễ dàng buông lơi như thế này? Mình… có yêu cái người này thật không hay đây là một thói quen? Cuộc sống bình dị an yên trôi qua lại khiến con người ta tự tạo drama, nhỉ.

Hồi đi học Đại học mình hay cúp tiết. Một môn nghỉ quá 3 buổi sẽ bị cấm thi nên mình tranh thủ… nghỉ cho hết 3 buổi, lol. Giờ đi làm mình cũng có ngày phép. Người ta sẽ dành ngày phép để đi du lịch, người ta hay nghỉ những ngày trước hoặc sau liền kề với cuối tuần để kéo dài thời gian đi chơi. Ừ mình cũng dùng ngày phép để nghỉ. Mà mình chẳng nghỉ liền kề thứ Bảy, CN; cũng không đi du lịch gì sất. Mình hay nghỉ ngày trong tuần.

Bạn hỏi mình nghỉ kiểu đó để làm gì hả. Hmmmm… Đó đã trở thành một nhu cầu của mình: thoát ra khỏi vòng lặp của cuộc sống thường nhật, đổi một góc nhìn khác để có thể thấy được chính mình và đời mình, sắp xếp lại mớ hỗn độn trong suy nghĩ v.v và v.v… Mình dành thời gian cúp tiết, cúp làm đó chạy xe la cà nhiều khi không biết đi đâu, chỉ là đi những con đường lâu rồi không đi, nhân tiện đến các hàng quán, shop hay mall lâu rồi mình chưa ghé. Mục đích cũng không phải mua sắm gì, chỉ chạy xe hoặc đi tới đi lui vậy; để có thời gian suy nghĩ. Lúc đi học thì mình nghĩ về những thứ khác với học, lúc đã đi làm thì thời gian đó mình suy nghĩ những thứ ngoài các yêu cầu công việc, ngoài về những người thấy ghét nơi công sở, ngoài về những tủn mủn nhỏ nhặt của cuộc hơn thua. Mình chỉ nghĩ về bản thân mình, mình muốn làm gì, muốn thành người ra sao; xốc lại những ước muốn của bản thân và nghĩ sâu hơn về cuộc đời mình cùng những mối quan hệ giá trị trong đó. Tóm lại, chuyện nghỉ một cách bốc đồng kia luôn giúp mình rất nhiều, lol. Và quả thật, mình luôn trở lại với bài vở hoặc công việc với nhiều năng lượng hơn sau ngày “detox” đó.

Có một triết lý mà mình thấy cũng nhiều người nói nhưng có vẻ người thật sự trải nghiệm được điều đó chắc ít lắm: Chỉ đến khi có điều gì đó xảy ra thì một ngày bình thường mới trở nên quý giá. Ý là, chỉ đến khi có biến cố, khi có điều gì đó chệch hẳn vòng lặp của cuộc sống bình bình nhàm chán và gây ra đau khổ, con người ta mới biết những thứ bình bình ngày hôm qua nó quý cỡ nào. Rất nhiều điều người ta áp vào triết lý này, trong đời sống, trong tình cảm v.v… Cách tách bản thân ra khỏi vòng lặp của mình cũng chính là để biết một ngày bình thường là thế nào, để biết mình đang có gì, mình muốn gì. Sự liên hệ giữa trò “nghỉ ngơi lãng phí phép” của mình và triết lý này là như thế đó. Mình nghĩ là mình không cần đợi đến điều bình thường mất đi mới quý nó. Chính là vậy.

Trở lại chuyện yêu đương bồ mình. Có lẽ là cũng không ít những cặp đôi họ phải xa nhau, họ phải tự tin rời bỏ nhau, rồi tự tin quen người khác xong rồi họ mới hiểu được là họ có… yêu nhau thật không. (Ừ thì nếu quay lại nhau mà hạnh phúc thì người ta gọi là tình yêu đích thực, còn quay lại không hạnh phúc thì người ta gọi là đừng cố gượng ép, còn quen người mới mà hạnh phúc luôn thì người ta khen là đã quyết định chia tay đúng, LOL. Thôi thì kệ cha người ta nói nhe!).

Khả năng tưởng tượng của mình rất lớn, tưởng tượng và cảm nhận cũng đủ đánh bật cả những người “slow motion” – sự việc bày trước mắt rồi vẫn phải từ từ mới xác nhận được cảm xúc nên có. Cho nên chỉ cần một chút hint, mình đã hình dung được mình sẽ như thế nào nếu tình huống xảy ra.

Mình không trả lời chính xác những lời tự vấn của bản thân như là: Vì sao mình lại cảm thấy không cần người đó nữa? Tại sao mình lại hết yêu thương? Và có phải vì đây không phải là tình yêu sâu sắc nên mình dễ dàng buông lơi như thế này? Mình… có yêu cái người này thật không hay đây là một thói quen? Mình không có câu trả lời Yes/No cho những câu đó được nhưng về người đó – cái người mình đã đắm mê 4 năm nay, mình luôn biết những điều như thế này:

  • Em sẽ không bao giờ yên tâm làm gì và ngừng check Messenger khi chưa thấy tin nhắn “thỉnh an” của anh mỗi sáng, báo anh đã dậy, đã đi làm
  • Em sẽ lo lắng đâm ra giận dữ nếu cuối tuần anh tới nhà em trễ hay anh từ nhà em về tới nhà anh trễ hơn mọi khi
  • Em rất ghét anh khi anh bị bệnh vặt (vì anh để cho bản thân bệnh)
  • Em ghét anh khi anh bị đứa con gái nào thích (“Làm cho người khác thích mình là lỗi của mình!”)
  • Và em đã lên cả plan đời mình sẽ thế nào để nếu em mất anh vì những lý do bất hạnh nhất trong cuộc đời. Em không nghĩ là em sống sót qua điều đó được. À em sống sót được, nhưng em không thiết.

Vậy đó, em không biết câu trả lời về việc tình cảm mình ra sao ở thời điểm hiện tại mình có anh nhưng em hình dung rất rõ nếu em không có anh, em sẽ như thế nào.

Vậy thì tiêu đề của bài viết này, bạn đã thấy, nó không có dấu chấm hỏi.
Đó là một câu mà mình nói ra, rồi mỉm cười. Mình và người kia hiểu, đó không phải câu hỏi đâu.

Khi nào bạn thấy nghi ngờ, đừng tự hỏi dựa trên những gì mình đang có nữa. Hãy nghĩ đến những kịch bản khi bạn mất thứ A, thứ B, thứ C… rồi đong đếm, đo lường xem điều mất mát đó nặng hay nhẹ.