Bên lề của thời đại

Chú bảo vệ mới trong văn phòng mình nhìn cứ thấy thương thương, có lẽ vì nét hiền và lo lắng của chú. Không phải là kiểu uể oải, bước đi nặng nề khi được nhờ cậy như những người trước; chú này lúc nào cũng tập trung hơn cần thiết, chú cứ như căng…

Em có yêu anh không.

Mối tình hiện tại của mình tính tới nay đã được 4 năm. Nhìn lại, mình không lấy làm ngạc nhiên “Ô mình đã đi xa đến thế!” hay man mác “Ô mình đã đi xa đến thế…” chút nào. Không có cảm xúc nào được đẩy lên quá cao, thời gian chỉ để biết…

“Con viếng ba.”

Một ngày gần cuối năm của 2013, lần ông ngoại ngã khuỵu vì tuổi già bệnh tật đến mức cứ ngỡ đã ra đi, mình cũng từng rất xúc động viết một bài blog về nó. 5 năm trôi qua như một cơn gió, cuối cùng Tuổi Già nhẹ nhàng thả một làn hơi cuốn…

Hãy ủng hộ con

1-  Công ty mình làm về headhunting. Có một bé 95 vào làm researcher của team mình. Ngay ngày thứ hai, con bé đã biết nơi đây không dành cho nó – một người năng động, nhiệt huyết, trẻ trung, đầy ắp những kiến thức và tư tưởng cởi mở, mới mẻ; quan tâm về…

Trong nắng sớm

Hai mẹ con chạy xe phía trước mình. Giữa đường xá đông đúc buổi sớm đi làm đi học, họ “bỗng dưng” hiện ra trong tầm mắt khi làn xe cộ trước mặt mình dãn ra – người rẽ trái người rẽ phải. Cậu bé dài người, mặc đồng phục thun như là đồng phục…

Giản dị thôi.

Có khi, cảm tình dành cho một cuốn truyện nào đó không phải đến từ bìa truyện quá đẹp mà lại là bởi những bài cảm nhận thật đúng gu. Và thế là chẳng cần biết giọng văn ra sao, truyện buồn vui thế nào, nhân vật có thú vị hay không, ta cứ tin…