Bên lề của thời đại

Chú bảo vệ mới trong văn phòng mình nhìn cứ thấy thương thương, có lẽ vì nét hiền và lo lắng của chú. Không phải là kiểu uể oải, bước đi nặng nề khi được nhờ cậy như những người trước; chú này lúc nào cũng tập trung hơn cần thiết, chú cứ như căng mắt căng tai xem tứ phương là chuyện gì đang xảy ra, chú có cần phải “ra tay” (mở khóa cửa, dắt ứng viên vào, hướng dẫn khách, …) hay không. Nhìn người biết lo như vậy, thấy thương lắm.

Trong một khoảnh khắc mình thấy cái nét hiền và lo của chú rõ ràng ghê, nhiều ghê và nó làm mình thấy muốn khóc. Làm bảo vệ – đó chưa bao giờ là một công việc phù hợp với người đã có tuổi. Dắt xe, mở cửa, chạy lên chạy xuống, lo về… an ninh – wtf tại sao những người đã tuổi về hưu tới nơi có thể đảm nhiệm được?! Sức khỏe và sự gan dạ nào để họ đảm bảo an ninh, một cách thật sự là an ninh?!

Mình từng đọc một ý kiến nào đó của người nước ngoài, cũng ngạc nhiên và bức xúc cực độ khi họ thấy security của Việt Nam. Thật tình mà nói, security Việt Nam nếu không phải là các chú lớn tuổi về hưu thì cũng là những bạn trẻ ốm yếu gầy gò uể oải. Tất cả các security kiểu đó thường là làm cho các tòa nhà, siêu thị, bãi xe. Tất cả họ đều không bao giờ tạo cảm giác.. secured cho mình! Ngay cả định nghĩa của công việc này ở nước mình đã sai mẹ nó rồi thì mình còn dám đòi hỏi, chờ đợi gì nữa!

Trở lại với chú bảo vệ, mình thấy thương chú. Mình thương những người biết cố gắng, biết lo. Ở một môi trường đầy những con người trẻ, hiện đại (hại điện); người già và kém nắm bắt họ sẽ rất mệt mỏi để có thể đuổi theo. Họ thật cô đơn và trơ trọi. Bọn trẻ trâu thì làm như việc của chúng mới là quan trọng nhất, mấy ông bà lao công hay bảo vệ chỉ tổ cản trở chúng… – đó là một suy nghĩ không hiếm hoi để bắt gặp. Tuy nhiên với mình thì mình xác định người mình ghét hay mình coi trọng không theo tính chất công việc mà là ở thái độ với công việc. Mình vẫn ghét như điên những đứa làm chung vô dụng, ghét mấy bà lao công ông bảo vệ lười biếng; và mình quý những người luôn cố gắng. Chú bảo vệ hiện đang làm ở chỗ mình là người như vậy. Mình hi vọng chú có thể làm ở đây lâu lâu.

Còn những chuyện thay đổi cho xã hội hợp lý hơn (người già yếu, không có sức mạnh thì đừng làm bảo vệ nữa), mình không biết sao để thay đổi nữa. Và còn rất rất nhiều thứ đang sai, đang không hợp lý mà nếu để chỉnh sửa lại cứ như phải thay đổi hết đầu óc của thế hệ…

Advertisements

Em có yêu anh không.

Mối tình hiện tại của mình tính tới nay đã được 4 năm. Nhìn lại, mình không lấy làm ngạc nhiên “Ô mình đã đi xa đến thế!” hay man mác “Ô mình đã đi xa đến thế…” chút nào. Không có cảm xúc nào được đẩy lên quá cao, thời gian chỉ để biết thế thôi. Để có được sự thảnh thơi này, mình nghĩ rằng, có lẽ cả mình và bồ mình chỉ đều chăm chăm trải qua quãng thời gian bên nhau, chúng mình không có một “mục đích” nào trong mối quan hệ này để mà sốt ruột, để mà kì vọng đợi mong. Chúng mình chỉ mê đắm vào nhau và có nhau trong từng ngày trôi qua, chỉ vậy.

Bồ mình không hề tuyệt vời như ngôn tình hay phim Hàn Quốc 24/7 cho nên về phần mình thì tất nhiên có lúc chán ghét bồ mình cùng cực. Có những lúc mình thấy chẳng còn sót lại một chút tình cảm nào cả, khô cạn như người dưng nước lã; thậm chí còn là người dưng không ưa nổi, sao mà chán ghét đến thế. Mình chẳng còn cảm thấy yêu thích, yêu thương cái người kia một chút nào. Rằng cuộc đời mình vô cùng an yên nếu giờ mình độc thân. Rằng nếu có xa nhau mình cũng sẽ ổn, rồi cả hai sẽ cùng trưởng thành, tập trung vào việc riêng để phát triển bản thân. Ôi đây không phải là tâm trạng của “chia tay lẫy” mà mình thật sự bình thản. Có lẽ vào những giây phút đó, mình thấy mình hết yêu bồ mình. Chắc chắn những giây phút đó có tồn tại. Và mình lại bắt đầu nghi ngờ bản thân thêm với những câu hỏi như: Vì sao mình lại cảm thấy không cần người đó nữa? Tại sao mình lại hết yêu thương? Và có phải vì đây không phải là tình yêu sâu sắc nên mình dễ dàng buông lơi như thế này? Mình… có yêu cái người này thật không hay đây là một thói quen? Cuộc sống bình dị an yên trôi qua lại khiến con người ta tự tạo drama, nhỉ.

Hồi đi học Đại học mình hay cúp tiết. Một môn nghỉ quá 3 buổi sẽ bị cấm thi nên mình tranh thủ… nghỉ cho hết 3 buổi, lol. Giờ đi làm mình cũng có ngày phép. Người ta sẽ dành ngày phép để đi du lịch, người ta hay nghỉ những ngày trước hoặc sau liền kề với cuối tuần để kéo dài thời gian đi chơi. Ừ mình cũng dùng ngày phép để nghỉ. Mà mình chẳng nghỉ liền kề thứ Bảy, CN; cũng không đi du lịch gì sất. Mình hay nghỉ ngày trong tuần.

Bạn hỏi mình nghỉ kiểu đó để làm gì hả. Hmmmm… Đó đã trở thành một nhu cầu của mình: thoát ra khỏi vòng lặp của cuộc sống thường nhật, đổi một góc nhìn khác để có thể thấy được chính mình và đời mình, sắp xếp lại mớ hỗn độn trong suy nghĩ v.v và v.v… Mình dành thời gian cúp tiết, cúp làm đó chạy xe la cà nhiều khi không biết đi đâu, chỉ là đi những con đường lâu rồi không đi, nhân tiện đến các hàng quán, shop hay mall lâu rồi mình chưa ghé. Mục đích cũng không phải mua sắm gì, chỉ chạy xe hoặc đi tới đi lui vậy; để có thời gian suy nghĩ. Lúc đi học thì mình nghĩ về những thứ khác với học, lúc đã đi làm thì thời gian đó mình suy nghĩ những thứ ngoài các yêu cầu công việc, ngoài về những người thấy ghét nơi công sở, ngoài về những tủn mủn nhỏ nhặt của cuộc hơn thua. Mình chỉ nghĩ về bản thân mình, mình muốn làm gì, muốn thành người ra sao; xốc lại những ước muốn của bản thân và nghĩ sâu hơn về cuộc đời mình cùng những mối quan hệ giá trị trong đó. Tóm lại, chuyện nghỉ một cách bốc đồng kia luôn giúp mình rất nhiều, lol. Và quả thật, mình luôn trở lại với bài vở hoặc công việc với nhiều năng lượng hơn sau ngày “detox” đó.

Có một triết lý mà mình thấy cũng nhiều người nói nhưng có vẻ người thật sự trải nghiệm được điều đó chắc ít lắm: Chỉ đến khi có điều gì đó xảy ra thì một ngày bình thường mới trở nên quý giá. Ý là, chỉ đến khi có biến cố, khi có điều gì đó chệch hẳn vòng lặp của cuộc sống bình bình nhàm chán và gây ra đau khổ, con người ta mới biết những thứ bình bình ngày hôm qua nó quý cỡ nào. Rất nhiều điều người ta áp vào triết lý này, trong đời sống, trong tình cảm v.v… Cách tách bản thân ra khỏi vòng lặp của mình cũng chính là để biết một ngày bình thường là thế nào, để biết mình đang có gì, mình muốn gì. Sự liên hệ giữa trò “nghỉ ngơi lãng phí phép” của mình và triết lý này là như thế đó. Mình nghĩ là mình không cần đợi đến điều bình thường mất đi mới quý nó. Chính là vậy.

Trở lại chuyện yêu đương bồ mình. Có lẽ là cũng không ít những cặp đôi họ phải xa nhau, họ phải tự tin rời bỏ nhau, rồi tự tin quen người khác xong rồi họ mới hiểu được là họ có… yêu nhau thật không. (Ừ thì nếu quay lại nhau mà hạnh phúc thì người ta gọi là tình yêu đích thực, còn quay lại không hạnh phúc thì người ta gọi là đừng cố gượng ép, còn quen người mới mà hạnh phúc luôn thì người ta khen là đã quyết định chia tay đúng, LOL. Thôi thì kệ cha người ta nói nhe!).

Khả năng tưởng tượng của mình rất lớn, tưởng tượng và cảm nhận cũng đủ đánh bật cả những người “slow motion” – sự việc bày trước mắt rồi vẫn phải từ từ mới xác nhận được cảm xúc nên có. Cho nên chỉ cần một chút hint, mình đã hình dung được mình sẽ như thế nào nếu tình huống xảy ra.

Mình không trả lời chính xác những lời tự vấn của bản thân như là: Vì sao mình lại cảm thấy không cần người đó nữa? Tại sao mình lại hết yêu thương? Và có phải vì đây không phải là tình yêu sâu sắc nên mình dễ dàng buông lơi như thế này? Mình… có yêu cái người này thật không hay đây là một thói quen? Mình không có câu trả lời Yes/No cho những câu đó được nhưng về người đó – cái người mình đã đắm mê 4 năm nay, mình luôn biết những điều như thế này:

  • Em sẽ không bao giờ yên tâm làm gì và ngừng check Messenger khi chưa thấy tin nhắn “thỉnh an” của anh mỗi sáng, báo anh đã dậy, đã đi làm
  • Em sẽ lo lắng đâm ra giận dữ nếu cuối tuần anh tới nhà em trễ hay anh từ nhà em về tới nhà anh trễ hơn mọi khi
  • Em rất ghét anh khi anh bị bệnh vặt (vì anh để cho bản thân bệnh)
  • Em ghét anh khi anh bị đứa con gái nào thích (“Làm cho người khác thích mình là lỗi của mình!”)
  • Và em đã lên cả plan đời mình sẽ thế nào để nếu em mất anh vì những lý do bất hạnh nhất trong cuộc đời. Em không nghĩ là em sống sót qua điều đó được. À em sống sót được, nhưng em không thiết.

Vậy đó, em không biết câu trả lời về việc tình cảm mình ra sao ở thời điểm hiện tại mình có anh nhưng em hình dung rất rõ nếu em không có anh, em sẽ như thế nào.

Vậy thì tiêu đề của bài viết này, bạn đã thấy, nó không có dấu chấm hỏi.
Đó là một câu mà mình nói ra, rồi mỉm cười. Mình và người kia hiểu, đó không phải câu hỏi đâu.

Khi nào bạn thấy nghi ngờ, đừng tự hỏi dựa trên những gì mình đang có nữa. Hãy nghĩ đến những kịch bản khi bạn mất thứ A, thứ B, thứ C… rồi đong đếm, đo lường xem điều mất mát đó nặng hay nhẹ.

“Con viếng ba.”

Một ngày gần cuối năm của 2013, lần ông ngoại ngã khuỵu vì tuổi già bệnh tật đến mức cứ ngỡ đã ra đi, mình cũng từng rất xúc động viết một bài blog về nó. 5 năm trôi qua như một cơn gió, cuối cùng Tuổi Già nhẹ nhàng thả một làn hơi cuốn ngoại đi xa thật rồi. Mọi việc nhanh đến mức không tin được, nước mắt rơi không vì níu giữ, chỉ vì thương và nhớ.

Trưa ngày ngoại vẫn còn ở viện nhưng bác sĩ thông báo đã không còn làm thêm gì được, mình đã vào phòng khoa cấp cứu. Suốt từ đó về sau trong tang lễ, có lẽ mình không còn gì hối tiếc vì đã dành trọn thời gian bên linh cữu. Cảm xúc thì lúc lên, lúc xuống; nước mắt thì lúc khô lúc đầy. Mỗi khi quỳ lạy trả lễ cho người đến viếng, giữa khói nhang vây quanh còn tiếng nhạc héo hắt trái tim, nước mắt mình rơi mờ kiếng, rơi xuống nền gạch khi mình cuối đầu thật sát đất để lạy tạ. Nỗi tủi buồn nó dâng lên, như là “Con tạ ơn bà con đến tiễn đưa ngoại, con thay ngoại tạ ơn bà con”. Mỗi người bà con, hàng xóm, cháu chắt, ông già bà cả vào viếng lại khơi lại từng hình ảnh của ngoại trong mối quan hệ với người đó. Mọi người gợi nhớ đến người quá cố rất nhiều…

Ngày cuối, cho đến lúc linh cữu được đưa ra khỏi nhà, lòng mình thương vô kể, ngoại phải đi xa khỏi nơi ngoại ở mấy chục năm này rồi, nơi có vợ có con có cháu. Mình đi theo xe tang mà nước mắt tuôn thật nhiều. Ngoại ơi mình nhìn nhà nhé, mình đi qua những con đường trong xóm mình nhé; rồi mình phải đi thôi. Vậy nhưng khi đã vào đến khu nghĩa trang, lòng lại nguôi ngoai và có phần nhẹ nhõm. Có lẽ khi nhìn thấy cảnh chỉn chu, an yên của nơi nghĩa trang đó, lòng đã yên. Ngoại được an nghỉ rồi. Cạnh bên sẽ có các bạn già. Các cụ đều nhắm nghiền mắt, nằm an yên.

Về, cả nhà cùng thống kê tiền phúng điếu để biết mà trả ơn trả nghĩa cho bà con chòm xóm. Nói đến tiền chắc mọi chuyện chẳng còn buồn đâu phải không. Vậy mà buồn thương lắm…

unnamed-1.jpg

Đôi dòng chữ xiêu vẹo, mém viết sai. Vậy mà làm người ta coi thấy cay cả mắt.
Hai tiếng “ba, con” nó thân thương, nó đau lòng. Giữa những đoàn khách đem hàng ngàn tràng hoa, vòng hoa tang xịn mắc và những phong bì dày cộng theo danh sách của người đóng góp; không hiểu chị bán vé số này đã đến lúc nào. Ai đã tiếp chị, có biết chị là “đứa con” thân thiết mỗi ngày của ngoại không.

Chị không có gì, chị không hoa lan hoa huệ, không hoa quả nhang đèn, chị chỉ đem 100 ngàn của chị và đem hai tiếng ba con thân thương đó đến chào ngoại lần cuối. Chị có hụt hẫng không, bỗng sáng ngày ra nhà của “ba” mà ngày ngày chị đi ngang ghé vô để “ba” mua giùm chị vài tờ vé số giờ có tang. Lúc chị biết “ba” đi rồi, “ba” nằm lặng thinh rồi, “ba” được để vào “hàm” rồi; chị có thương xót nhiều không, chị có nhớ “ba” không. Chắc có, chị heng.
Nên chị cầm 100 ngàn của ngày lao động mỏi mệt đầu trên xóm dưới, để viếng ba. Chị ráng ghi dòng chữ xiêu vẹo mà ghi đầy đủ “Con Hương vé số Cúng viếng Ba”. Coi như con thay ngoại cám ơn chị, ngoại chắc mỉm cười thương chị. Mà không đâu, ngoại sẽ nhăn cái con nhỏ vé số này bày đặt, đi làm có nhiêu tiền đâu còn đi đám ma.

Em cám ơn chị đã tới thăm ngoại lần cuối. Từ nay căn nhà đó vắng đi ông già thích mua vé số mất rồi. Chắc tầm thời gian sau mọi người cũng nguôi ngoai và quên đi nhưng tấm chân tình cảm động giữa người với người này, em xin giữ. Mảnh giấy chị viết đó, em giữ. Nó sẽ không đem lại điềm xui gì cho em đâu, em không sợ gì cả. Một thứ thấm đẫm tình người đến thế, đem điều xui gì được chứ. Nó cứu rỗi tâm hồn tổn thương, thất vọng vì sự đời của em. Dù ngoại quên chị, dù chị quên ngoại; em sẽ ghi nhớ tấm chân tình này.


Ai cũng nói ngoại ghiền chơi vé số, mấy chục năm mua vé số mà có trúng cũng toàn giải an ủi xong đem cho cháu trong nhà. Bà ngoại cũng nhằn riết. Mà thật ra thì mình biết  thú vui thực chất của ngoại là đánh cờ tướng.

Ngoại có thể ngồi chơi cờ một mình suốt cả ngày. Hồi còn ông bạn già hàng xóm thì ngoại đi bộ qua nhà ổng (bán cà phê) để đánh cờ suốt sáng trưa. Rồi một ngày của tầm 6, 7 năm trước; ông bạn đánh cờ hôm trước còn chơi hôm sau ra đi mất, ngoại sang đám ma ông bạn già.

Trong thùng phúng điếu, ngoài Hương vé số còn tận 4, 5 người nữa cũng là bán vé số. Cả nhà chực khóc, toàn người nghèo mà họ đi phúng điếu 100 ngàn, họ ghi tên bằng nét chữ xấu hoắc mà tình cảm làm sao. Lúc sống, ngoại đã chẳng những chỉ là khách quen mua vé số mà còn cho tiền giúp đỡ họ. Bà ngoại lúc đó mới dám nói cho tụi con nghe. Thương ông già. Nghĩ coi, điều này mà nói ra lúc còn sống thì lũ con lại lo sợ ba mình bị lừa gạt đúng không. Thì đó, nay, người ta đem chân tình đáp lại, người ta thương người ta đội ơn ngoại đó, thấy không.


Ngoại đã sống một cuộc đời tốt đẹp, mình tự hào vì điều đó.
Đoạn đường đã dài rồi, để ngoại nghỉ ngơi thôi.

Ông ngoại ơi không còn gì hối tiếc nữa, ông ngoại thảnh thơi đi nghen.

Hãy ủng hộ con

1- 

Công ty mình làm về headhunting. Có một bé 95 vào làm researcher của team mình. Ngay ngày thứ hai, con bé đã biết nơi đây không dành cho nó – một người năng động, nhiệt huyết, trẻ trung, đầy ắp những kiến thức và tư tưởng cởi mở, mới mẻ; quan tâm về tâm lý tình cảm và đề cao những lý tưởng, giấc mơ. Chỉ cần nhìn mình cũng biết, nơi này là một cái lồng kìm hãm tất cả khả năng và tài năng của con bé. Dù vậy mối quan hệ của con bé và team cùng một bà chị khác rất tốt, mọi thứ có vẻ nguôi ngoai bởi những niềm vui khỏa lấp đi sự thật.

Sự thật mãi là sự thật.

Tuần thứ bảy của thời gian thực tập, cô bé đưa ra quyết định. Mình không bất ngờ, mình thấy nhẹ nhõm. Nơi này không thể và mọi người của team không nên giam giữ một tâm hồn rộng lớn cùng những tài năng của em ở đây. Hãy để chú chim đó bay cao, bay xa và hát vang. Công ty mình lớn, brandname nơi này đẹp. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì đâu nếu mọi tài năng và tiềm lực của ta bị chôn vùi, ta mãi mãi chỉ là dạng tàn tàn sống qua ngày ở một nơi mình mãi mãi không tỏa sáng?

Khi thấy một bà chị thuyết phục cô bé, nói những lẽ không hợp và chỉ là đang làm con bé thấy có lỗi vì bỏ team, mình nói “Ngăn cản niềm vui của người khác là tội ác đó chị”. Đúng vậy, đó là tội ác.

2- 

Em họ cũng sinh năm 95 của mình làm intern đã một thời gian lâu, hoặc có lẽ là đủ lâu để quên đi ánh nắng mặt trời bên ngoài của một ngày bình thường, quên cái cảm giác đi ra đường trong giờ hành chính, quên cảm giác đi chợ, quên cả thú vui làm bánh… của nó. Có lần nó nói “Em nói mẹ em là em muốn được đi học làm bánh trước đã, mẹ em la và nói thực tập xong lo kiếm việc!”. Mình thấy buồn.

Cuối cùng thì lẽ sống trên cuộc đời này là gì vậy? Là luôn phải theo một quy chuẩn nhất định: học hành chăm chỉ hết phổ thông, thi đậu đại học, học đại học xong có việc ổn định, lập gia đình, sinh con, nuôi con, rồi lại quay lại bắt đứa trẻ lặp lại quy trình chuẩn mực đầy an tâm, an toàn ấy. Là vậy sao?

Không ít những trường hợp đã theo đúng quy trình chuẩn mực ấy và nhìn vào, con đường các bạn vô cùng trơn tru, mượt mà; cha mẹ cũng tự hào, thảnh thơi. Chắc để so sánh, việc ấy cũng không khác gì những người thợ tự hào cắt ra được những tấm vải một cách rất ngọt, trơn tru, chính xác và cho ra những mảnh vải quy chuẩn, đều đặn, tăm tắp. An toàn… Cảm giác an toàn thật là dễ chịu, phải không.

Nhưng đó là cảm giác an toàn cho bậc cha mẹ, nếu người con kia không thích sự an toàn đó, thì sao? Thì đem áp lực của bậc sinh thành ra cản lại, uốn nắn lại cho nó theo ý mình, phải không?

3- 

Nói về lý thuyết tháp nhu cầu của con người thì nghe mệt quá, khó tiếp thu; hãy chỉ nói giản dị hơn thế này nhé: một khi đã vượt qua cái nhu cầu cơ bản của cái ăn cái mặc, con người sẽ coi trọng nhu cầu được thỏa mãn cao hơn đối với bản thân mình – tư tưởng, tình cảm. Đối với thế hệ con trẻ, tức 9X về sau, đói khổ đã khá xa rồi và lòng tin của các em cũng lạc quan hơn rất nhiều. Kinh tế mở cửa, ngành nghề phát triển, không lo không có việc để làm (chỉ lo việc đó lương cao hay không mà thôi).

Cho nên những mong ba mẹ hãy tỉnh táo với thời cuộc, đừng đem những nỗi lo sợ của thời kì gian khổ xưa kia mà làm chùn chân, e ngại những mong muốn của con trẻ. Những bạn trẻ thích nhàn rỗi hay những bạn trẻ lười biếng và mê chơi, ok, đó là một thể loại khác. Hãy chỉ nói về những bạn trẻ thích-khám-phá. Khám phá thế giới nghề nghiệp, khám phá xã hội, khám phá tiềm lực và khả năng, tài năng của bản thân. Sao cứ phải gắn với một nghề và tạo kinh nghiệm với nghề đó càng lâu năm càng tốt khi bạn còn chưa quyết định đó là nghề bạn giỏi nhất, bạn thích nhất, bạn thích gắn  bó nhất? Con trẻ chưa thử, con trẻ chưa đủ tin. Hãy để nó thử, việc cần làm không phải là đưa ra hàng loạt giả thiết về hậu quả của sự sai lầm, những so sánh về con mình với con nhà khác hay những rủi ro có thể có.

Thương con là để con tự do phát triển. Thương con là động viên, khuyến khích. Thương con là khi con đau buồn, thất bại thì ở cạnh bên. Chứ thương con không phải là chỉ trích, cấm cản hay làm áp lực chỉ để bảo toàn những giá trị và niềm tin của CHÍNH MÌNH.

4-

Ngoài đời kia đã khó khăn, mỏi mệt; con trẻ can đảm chấp nhận dấn thân và hi sinh dù chưa thể bảo đảm tương lai đem về được điều gì – thành công hay thành nhân, thì hà cớ gì những người mở miệng nói “Có đứa con không thương nó thì thương ai” lại đem thêm nặng nề cho nó. Nó còn nhỏ mà nó chấp nhận thử thách, vậy thì bản thân mình hãy ủng hộ và yêu thương hơn đi. Sai thì sao, thì làm lại. Đời nó còn dài, thời gian nó còn nhiều, có gì mà phải gấp gáp để đưa vào một cái khuôn an toàn rồi trọn đời còn lại của nó cứ day dứt chẳng biết bản thân còn làm được gì khác ngoài việc này.

Ra sao cũng được, chỉ cần được tin tưởng và ủng hộ. Con trẻ ngày nay sẽ không phải là kiểu đổ lỗi nếu có những gì không tốt đẹp xảy ra cho nó, nó chỉ hận khi bị cấm làm những gì mình muốn.

Hãy can đảm mà ủng hộ con cái mình đi.

P/S: Thật sự thời nay những đứa có học thức và ý chí không thể chết đói được, đừng lo. Tiền luôn có thể kiếm, có lẽ là không nhiều, nhưng đủ sống.

Trong nắng sớm

Hai mẹ con chạy xe phía trước mình. Giữa đường xá đông đúc buổi sớm đi làm đi học, họ “bỗng dưng” hiện ra trong tầm mắt khi làn xe cộ trước mặt mình dãn ra – người rẽ trái người rẽ phải.

Cậu bé dài người, mặc đồng phục thun như là đồng phục thể dục. Em dài người như một học sinh tiểu học lớp 4, lớp 5 nhưng bộ đồng phục của em mình không thấy in tên trường ở sau lưng.

Chạy phía sau, mình thấy em khẽ dang hai tay lên hai bên rồi thả nhẹ xuống – như một động tác múa. Mình hơi vui, cười thầm “Dễ thương ha”. Mình nhìn thêm, thấy mẹ và em tựa sát vào nhau bằng đai an toàn khi đi xe máy.

Mình chạy lên gần hai mẹ con một chút, em vẫn đang múa múa nhè nhẹ. Mẹ hơi khựng lại vì có chiếc xe cắt mặt, em theo đà ập vào lưng mẹ, nở một nụ cười rộng và hân hoan. Nắng sớm vàng vàng chiếu xuyên qua vài miếng tóc lọt ra khỏi nón bảo hiểm của em. Nụ cười của em có lẽ sẽ chảy dãi mất.

Mình rơi nước mắt. Cậu bé mắc hội chứng Down. Em thật đẹp và gợi hàng ngàn nỗi bình yên, sự tin tưởng vào điều đẹp đẽ với nụ cười ngô nghê trong ánh nắng sớm đó.

Giản dị thôi.

Có khi, cảm tình dành cho một cuốn truyện nào đó không phải đến từ bìa truyện quá đẹp mà lại là bởi những bài cảm nhận thật đúng gu. Và thế là chẳng cần biết giọng văn ra sao, truyện buồn vui thế nào, nhân vật có thú vị hay không, ta cứ tin ngay mình sẽ thích nếu đọc. Bởi lẽ những chi tiết đắt giá của câu truyện hay những điểm sáng ánh lên trong nội tâm người đọc khi đọc câu truyện đã được kể lại thật đẹp qua đôi dòng cảm nhận rồi. Thế mới nói, tự tìm được sách hay có khi chẳng lý thú bằng bắt gặp một tâm hồn độc giả khác đồng điệu mình.

oOo

Đã lâu mình không đọc được những trang văn học Nhật như-mình-vẫn-luôn-hình-dung. À văn học thì nhiều thể loại và nhiều văn phong lắm, văn học Nhật càng như vậy. Nửa năm nay mình đọc trinh thám và kinh dị Nhật, cảm thấy rất hứng thú muốn đọc mãi đọc tiếp và dần quên mất một dòng văn phong khác mà mình luôn ưa thích – luôn mang đến bình yên và khiến mình cảm thấy “à mình không cô độc, mình không khác người”. Không biết phải diễn đạt kiểu văn phong và kể chuyện đó như thế nào mới là đầy đủ, chắc là: ít thoại, nhiều nội tâm, vô cùng giản dị mà sâu sắc, lắng đọng với những nhân cách rất cá tính, riêng biệt, thoạt nhìn tưởng giản dị nhưng sẽ không ai can đảm bảo đó là nhạt nhòa. Là vậy đó.

oOo

Bài cảm nhận ở đây là về một trải nghiệm như thế.

Vẫn chưa đọc truyện nhưng mình biết mình chắc chắn thích. Hỏi mình thích gì ư. À, thích yêu. Yêu như vậy đấy. Yêu như trong một câu truyện mà ở đó không gian thật đơn lẻ, tĩnh lặng; chẳng có sự ồn ào của “dư luận”. Chỉ có hai người trong hiện tại mà thôi – chỉ hai cá thể không lung lạc bởi bất cứ sự xôn xao nào; bên nhau, quan tâm nhau và nghĩ về nhau trọn vẹn trong từng giây phút của lúc này. Thật tĩnh lặng và giản đơn…

Và cách họ tìm ra nhau để rồi đến gần bên nhau hơn cũng sẽ chẳng như thường thấy trong ngôn tình hay phim thần tượng… Mình thích những câu dịch sang tiếng Việt của người viết cảm nhận.

Em có muốn có một mối quan hệ tình cảm với thầy không?

Tsukiko khóc òa ôm lấy thầy, Em đã thích thầy bấy lâu nay rồi mà, thầy đang hỏi gì vậy?

Tình yêu chỉ bé nhỏ như thế, khi Tsukiko bảo rằng, Thầy sẽ còn sống lâu, lâu lắm, và thầy mỉm cười.

Câu hỏi của người đàn ông chỉ là lời gợi mở bởi tấm lòng người phụ nữ từ trước đã hướng về, chỉ chờ một xác nhận cho đúng tình huống – điều người ta vẫn gọi là tỏ tình thành công.

Cho đến những dòng người viết tiết lộ chi tiết về hai nhân vật yêu mến nhau rất giản dị như trên, khi mình nhận ra họ mến thương nhau khi trễ đến vậy… Ừ thì mỏng manh. Nhưng không đáng tiếc.Vì mình cảm nhận sao mà nó vừa vặn và đủ đầy quá.

Biết sao không, mình tin rằng để có một trải nghiệm trong đời giản dị mà sâu nặng đến mức thứ ta để lại cho nhau chẳng còn gì ngoài nỗi nhớ – trải nghiệm đó là xứng đáng.

oOo

Thì nói xem, nỗi nhớ  – và day dứt – nặng hay là nhẹ tênh?

Lời hứa

Tôi không có ý định viết blog nữa, hoàn toàn không. Dù rằng đôi khi thoáng suy nghĩ lắng đọng, ngọt ngào hay chiêm nghiệm rất ý nghĩa hiển hiện ra trong đầu óc khiến mình muốn bật máy tính lên và gõ lại ngay. Ừ, có rất nhiều khoảnh khắc như vậy. Nhưng đến hôm nay mới lại muốn viết và thật sự đang viết. Không hứa hẹn gì sẽ duy trì những bài post trên blog này dài lâu nhưng thôi cứ hãy bắt đầu.

 

Là cô, cần biết khóc.

Gửi chị của những ngày 30 – người biết đâu sẽ khác với em giàu nhiệt tình và cảm xúc của lúc này ~~

oOo

Hôm nay em buồn nhiều. Một cái buồn rười rượi mà nếu như phải tiếp xúc và nhìn lâu hơn nguyên do khiến em buồn đó, em sẽ trào nước mắt mất.

Em đến dự giờ một người bạn dạy lớp giao tiếp tiếng Anh. Mục đích là để em hình dung được về chương trình dạy và học sinh nữa, để có thể back-up cho bạn khi cần thiết và cả sau này nếu được thì tham gia. Thật ra thì lý do ban đầu em đến là để bạn yên lòng và đáp lại sự chân thành, nhiệt tình của bạn. Em chỉ nghĩ đến bạn khi em đến chứ không quan tâm về việc dạy của mình nữa kìa, chứ đừng nói là em có bất cứ hình dung nào về học sinh. Vậy mà ra về, em mang theo một nỗi niềm nặng trĩu vì chính những người học đó.

Có một câu chuyện khác em đã luôn muốn được chia sẻ nhưng cứ ngần ngại và lần lữa vì em sợ lời chẳng đủ để kể và diễn tả cảm xúc. Năm học trước em dạy ở một trường tiểu học ngoại thành, nơi mà phần lớn trẻ con cũng như cha mẹ chúng là cư dân của những xóm lao động. Nhà giàu  và trẻ giàu thì cũng có nhưng “duyên may” sao mà em chẳng gặp đứa trẻ giàu nào không ngoan hay khôn lỏi. Em nhớ (và sẽ mãi nhớ), đó là một lớp Bốn duy nhất em nhận dạy, do trường thiếu giáo viên. Thằng nhóc ngồi bàn đầu, ốm tong teo và trắng xanh. Từng lời mà ổng phát ra đều quê rặt. Hôm ấy em dạy bài về nghề nghiệp, em yêu cầu các bé đặt câu bằng cách dùng những từ đã học về thành viên trong gia đình và nghề nghiệp để kể về gia đình. Em đặt ví dụ trước rồi bảo các bé nghĩ câu cho mình sau đó sẽ kể cho bạn kế bên mình nghe. Ông nhỏ cứ quay tới quay lui, (vờ) bơm mực rồi lục cặp lung tung. Em gọi vài cặp đứng lên nói câu của mình cho em nghe. Gọi ông nhỏ. Ổng bẽn lẽn cười rồi nói “Con hổng biết cô ơi”, em lại bàn của ổng hỏi han và nói con biết hết mọi từ rồi mà, con chỉ cần làm giống như ví dụ của cô thôi. Ổng cười bẽn lẽn nhe răng nữa rồi day day quyển Family and Friends, nói “Ba mẹ con hông có trong này…”. Ông bạn kế bên mới nhiều chuyện “Bạn ấy không biết nói đâu cô, tại vì ba mẹ bạn ấy không làm nghề giống trong sách”. Một bé gái dãy bên tiếp lời “Ba mẹ bạn ấy bán cá ngoài chợ đó cô, mẹ con có mua cá ở chỗ ba mẹ bạn ấy bán rồi!”. Ông nhỏ lại cười hè hè bẽn lẽn…

Chị có biết lúc đó em đã thế nào không… Não em đông lại và chắc nó tan ra thành nước dưới cái nóng 30 độ của tháng Ba nên nó trào lên mắt. Nhận thức của em gõ một tiếng “beng” và văng vẳng “Mày đang làm gì ở đây thế hả?”. Em có đang dạy hay không. Em có đang giúp hay không. Em có đang là cô giáo không. Có không?

Hay em là một kẻ đổ vào đầu người học để đủ lượng kiến thức, để xài đủ lượng giờ làm và nhận đủ lượng tiền lương mỗi tháng.

Cái bẽn lẽn chân chất của một thằng bé nhà quê không hề mắc cỡ với bạn bè vì cha mẹ mình không làm nghề “đẹp” hay được lấy làm ví dụ trong sách, cách dùng từ rất “sách vở” của bọn trẻ con (“bạn ấy”)… Chúng tát vào nhận thức của em đau điếng.

Lớp đông quá không có thời gian, học sinh đông quá không thể sâu sát, chương trình nặng quá không thể tỉ mỉ hơn, tiền ít quá đừng đòi hỏi nhiều. Rồi cứ thế ta chà đạp những cố gắng của các em, ta dẹp bỏ sự khác biệt và thắc mắc của các em; ta không thể phân thân thành 50 mảnh để giải đáp, để khuyến khích, động viên các em. Các em nghĩ mình bị bỏ rơi, các em nghĩ mình ngu mình dở và rồi trở thành như vậy thật! Rồi sẽ đến lúc cái cười bẽn lẽn vì không làm được bài đó trở thành cái cay cú, bực tức vì tự ái, vì chán nản; sẽ đến lúc mọi kiến thức và ví dụ rập khuôn là giải pháp tối ưu. Đó là lúc sự học được xác nhận là đầy vô nghĩa. Còn sự dạy ư? Em không muốn nghĩ tới.

Cảm xúc của lần đó hôm nay trở lại khi em nhìn những người học này. Họ lớn hơn học trò của em chục tuổi và vẫn đánh vật với môn này. Em phục các bạn, sự nỗ lực ở cái độ tuổi đã nhận thức này khác rất nhiều so với thời 9, 10 tuổi. Nhìn họ cố gắng để bơi, cố gắng để hòa nhập, em thương. Và em mãi buồn vì sự vô nghĩa của việc học và dạy bộ môn này (và chắc chắn rất nhiều bộ môn khác nữa) trong trường phổ thông. Sự sai lầm không phải là do các bạn, các bạn chỉ là nạn nhân của một nền giáo dục tồi tệ và các bạn phải đánh vật với thời gian, công sức, tiền bạc để bứt phá ra khỏi sự tồi tệ đó. Em không cầm lòng nổi chị ơi!

– – –

Chợt nhớ ai đã từng bảo em: Là thợ dạy chỉ cần biết cái chữ. Nhưng là cô, có lẽ cần biết khóc.